Series Phòng chống tự tử #2 – Kevin Hines: Mình chỉ muốn ngừng cơn đau lại mà thôi

c46a3599fb3ea464a8d20dc09763cc29
Bạn có biết không?
Chỉ khi có trải nghiệm cận tử, bạn mới nhận ra mạng sống của bản thân ý nghĩa ra sao, những vấn đề tâm lý kia chẳng còn là vấn đề gì nữa và điều duy nhất bạn mong cầu chỉ là được sống tiếp.
Đó chính là những gì mà Kevin Hines chia sẻ về trải nghiệm tự tử không thành của mình. Với bài post lần này, cùng PRIDE MindZ nghe những chia sẻ về câu chuyện “sống lại” của anh ấy nha.
Tôi đã bắt chuyến xe buýt tiếp theo, chọn cho mình ghế chính giữa ở hàng ghế cuối cùng.
Chuyến xe bắt đầu chạy đến cầu Cổng Vàng. Đó là lúc tôi nhận ra, tôi không muốn chết tí nào, tôi tự hỏi bản thân rằng mình đang làm cái quái gì vậy? Nhưng…. “tôi chỉ muốn ngừng cơn đau lại mà thôi”. Tôi đã đi về hướng bác tài xế, hy vọng rằng chú ấy có thể nhìn thấy nỗi đau của mình. Nhưng tôi chẳng thể buông lời, chẳng thể nói chú ấy biết. Và rồi,.. chú nhìn về phía tôi, hỏi rằng con bị làm sao vậy? Ổn không? Nhưng tôi vẫn chẳng thể nói thành lời.
Cuối cùng thì chuyến xe buýt cũng đã dừng lại tại cầu Cổng Vàng, nhưng tôi chỉ ngồi đó khóc lóc. Bác tài xế quay ra và bảo rằng nè nhóc, xuống xe lẹ đi để chú còn đi tiếp nữa. Một người đàn ông khác trên xe buýt đã cười và hỏi vu vơ rằng thắng nhóc này bị làm sao vậy? Khoảnh khắc đó tôi cứ nghĩ rằng chẳng ai quan tâm cả, chẳng ai thèm ngó ngàng đến mình. Nhưng thực chất là ai cũng để ý cả.
Và rồi tôi bước xuống xe, dùng hết sức bình sinh chạy qua những làn xe, nhảy qua lan can. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi đã ngay lập tức thấy hối hận nhưng rồi vẫn phải đối diện với lỗi lầm của cuộc đời mình.
Làn nước như thể kéo tôi xuống hơn 20m, đôi chân tôi dường như bất động, cơ thể như tan ra thành từng mảnh. Ngay lúc đó, chứng trầm cảm, thứ đã kéo tôi chìm sâu bằng một cách nào đó cũng đã dẫn tan theo dòng nước. Trong đầu tôi khi ấy chỉ nghĩ đến một thứ duy nhất cần làm, muốn làm và phải làm là TỒN TẠI.
Mọi niềm tin về sự sống của tôi dường như dừng lại cho đến khi tôi nhìn thấy mặt nước, thấy được điểm đến của mình. Cứ ngỡ lúc đó tôi không làm được nhưng may thay động lực trong tôi đã thúc đẩy mình ngoi lên được mặt nước. Tôi hít một hơi thật sâu và dùng hết sức mình để bơi vào bờ. Đó là lần bơi nhanh nhất từ trước đến giờ của tôi, vì tôi nhận ra khao khát được sống của mình lớn ra sao. Vậy nhưng mọi chuyện không dễ dàng đến vậy. Càng cố gắng ngoi lên mặt nước thì cơ thể tôi càng bị kéo xuống, trong đầu tôi lúc đó chỉ còn một suy nghĩ duy nhất đọng lại là phải bơi thật nhanh, thật nhanh để cứu lấy mình.
Điều kỳ lạ đã diễn ra là sự xuất hiện của một con sư tử biển. Ban đầu tôi hoảng loạn lắm chứ, vì cứ nghĩ đó là cá mập, khi đó tôi thậm chí còn đấm nó, nhưng rồi nó đã giúp nâng tôi lên khỏi mặt nước và cuối cùng là được cứu bởi cảnh sát biển. Thực sự, tôi thấy rất biết ơn chú sư tử biển đó, vì đã là vị cứu tinh kịp thời cho những hành động có phần nông cạn khi nhỏ của mình.
Khi đã được cứu lên thuyền, chú cảnh sát đã hỏi rằng con biết chú đã đưa bao nhiêu người lên con tàu này rồi không? Là 57 cái xác và MỘT NGƯỜI SỐNG SÓT…
Chính nhờ trải nghiệm suýt mất mạng này của mình, Kevin Hines đã quyết định dùng chính cuộc sống của mình để truyền đi thông điệp rằng niềm hy vọng luôn tồn tại và sẽ luôn có ai đó sẵn sàng giúp bạn.

Câu chuyện tự tử luôn diễn ra và nếu chúng ta không đủ cởi mở để nói về chúng, nhận thức, nâng tầm hiểu biết và giáo dục về điều này, tinh thần sẽ ngày càng suy sụp và suy nghĩ tiêu cực này sẽ mãi tồn tại trong ta.

Nguồn ảnh: mr.bubbles.mo

Bạn thấy kiến thức tâm lý này thế nào?
Rất không hài lòng:
Nội dung không hợp gu mình.
Không hài lòng:
Nội dung cần thêm tí "gia vị", chưa hợp gu mình lắm.
Trung lập:
Nội dung cũng okay, nhưng chưa đủ wow với mình.
Hài lòng:
Nội dung đủ Wow! Mình học được nhiều điều hay.
Rất hài lòng:
Nội dung rất Wow! Mình rất thích.
5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *